Bỏ qua để đến Nội dung

SỨ MỆNH KHÔNG NẰM Ở NHỮNG ĐIỀU TO TÁT

24 tháng 4, 2026 bởi
Bùi Mạnh Cường

Một buổi tối, tôi ngồi ở quán trà đá đầu ngõ. Bên cạnh là hai cậu thanh niên đang nói chuyện rất sôi nổi.

Một cậu nói:

“Em phải tìm được sứ mệnh đời mình. Phải làm cái gì thật lớn, thật khác biệt. Chứ sống bình thường thì phí đời.”

Cậu kia gật gù, ánh mắt đầy quyết tâm. Họ nói về khởi nghiệp, về thành công, về việc trở thành người có ảnh hưởng.

Tôi ngồi nghe, không chen vào. Chỉ thấy trong câu chuyện đó có một điều quen thuộc: nhiều người đang đi tìm một “sứ mệnh lớn”, nhưng lại quên mất những điều rất gần.

Cách đây vài năm, tôi từng gặp một người đàn ông làm thợ xây. Anh không học cao, cũng không có công việc được gọi là “đáng mơ ước”. Mỗi ngày anh đi làm từ sáng sớm, tối muộn mới về.

Có lần, tôi hỏi:

“Anh có bao giờ nghĩ mình sẽ làm cái gì lớn hơn không?”

Anh cười, rất hiền:

“Tôi chẳng nghĩ gì to tát đâu. Bố mẹ tôi già rồi, mình lo được cho ông bà ăn uống, thuốc thang là yên tâm. Vợ con mình đủ ăn đủ mặc, con cái được học hành tử tế, thế là tốt rồi.”

Anh nói xong, cúi xuống buộc lại đôi giày đã sờn. Không có triết lý gì cao siêu, không có tham vọng gì lớn lao. Nhưng lạ là, tôi lại nhớ câu nói đó rất lâu.

Thời gian trôi đi, tôi gặp lại anh. Bố mẹ anh vẫn khỏe. Con trai anh thi đỗ vào một trường đại học ở Hà Nội. Anh khoe bằng giọng giản dị, không ồn ào, không phô trương.

Tôi chợt nhận ra, có những người không nói về “sứ mệnh”, nhưng họ đang sống rất trọn vẹn với nó.

Nhiều người nghĩ sứ mệnh phải là điều gì đó vĩ đại: thay đổi thế giới, tạo ra dấu ấn lớn, trở thành một ai đó mà người khác phải nhắc tên. Nhưng thực tế, không phải ai cũng cần một sân khấu lớn để sống có ý nghĩa.

Có những sứ mệnh rất nhỏ, nhưng lại bền bỉ và sâu sắc.

Một người con biết báo hiếu cha mẹ.

Một người chồng biết lo cho gia đình.

Một người cha nuôi dạy con nên người.

Chỉ cần làm tốt những điều đó, đã là một giá trị rất lớn.

Tôi từng thấy nhiều người mải mê đi tìm một “lý tưởng lớn”, nhưng lại quên gọi điện hỏi thăm bố mẹ. Có người nói về ước mơ giúp đỡ cộng đồng, nhưng lại không đủ kiên nhẫn để lắng nghe con mình nói hết một câu chuyện.

Có lẽ, vấn đề không phải là sứ mệnh lớn hay nhỏ.

Mà là chúng ta có thực sự làm tròn những điều thuộc về mình hay không.

Một người đàn ông, nếu lo được cho bố mẹ, chăm sóc được vợ con, giữ được sự tử tế trong cách sống, thì đó đã là một hành trình đáng tự hào.

Không ồn ào. Không cần ai công nhận. Nhưng đủ để khi nhìn lại, không thấy hối tiếc.

Sứ mệnh, đôi khi không nằm ở những nơi xa xôi.

Nó nằm ngay trong chính những mối quan hệ gần nhất mà ta đang có.

Và đôi khi, sống tốt với những điều giản dị ấy

đã là một dạng “vĩ đại” mà không phải ai cũng làm được.

Bùi Mạnh Cường 24 tháng 4, 2026
Chia sẻ bài này
Thẻ
Lưu trữ